Kinh Bản Nguyện của Bồ Tát Địa Tạng

Phẩm Thứ Mười Ba - Phó Chúc Để Tế Độ Cho Nhân Thiên

trước
tiếp

KINH BẢN NGUYỆN CỦA

BỒ TÁT ĐỊA TẠNG 

PHẨM THỨ MƯỜI BA

Phó Chúc Để Tế Độ Cho Nhân Thiên

       Lúc bấy gi, Đức Phật Thích Ca Mâu Ni giơ cánh tay sắc vàng, xoa đỉnh đầu Địa Tạng, khen ngợi mà bảo rằng: “Này Địa Tạng Bồ Tát! Địa Tạng Bồ Tát ơi! Sức uy thần của Ông, không thể nghĩ bàn hết; Trí tuệ của Ông nay, cũng không nghĩ bàn hết; Biện tài của Ông nay, cũng không nghĩ bàn hết. Mười phương các Như Lai, cùng tán dương khen ngợi, những việc làm của Ông, chẳng thể nghĩ bàn được, dù trải muôn ức kiếp, cũng không diễn tả hết. Này Địa Tạng Bồ Tát, Ông nên nhớ ngày nay, Như Lai ở nơi đây, giữa cung Trời Đao Lợi, cùng trăm nghìn vạn ức, hằng hà sa Chư Phật, chúng Thiên, Long, Quỷ thần, cùng với tám bộ chúng, đem tất cả chúng sinh, chìm đắm trong sáu đường, để phó chúc cho Ông, Ông đừng lãng quên họ, đừng để họ sa đọa, lâu dài trong đường ác.

       Lại nữa này Địa Tạng, chúng sinh ở cõi này, trí tính thường chẳng định, quen làm các việc ác, sợ làm các việc thiện, hoặc phát chút tâm lành, phút chốc lại thoái ngay, nếu gặp các duyên ác, liền tăng lên gấp bội. Vì thế nên Như Lai, thường dùng chước phương tiện, phân thân ra muôn nghìn, vô số các hóa thân, tùy căn tính chúng sinh, mong muốn mà hóa độ, khiến tất cả đều được, an vui trong chính đạo, lìa ác duyên, tu tâm, tiến thẳng lên bờ giác.

       Lại nữa này Địa Tạng, hôm nay Đức Như Lai ân cần đem chúng Trời Người giao phó cho Ông, ở đời sau này nếu có thiện nam tử, hay thiện nữ nhân nào, nhẫn đến Trời, Rồng, Quỷ, Thần cùng tám bộ chúng, ở trong đời mạt pháp, gieo được chút thiện căn, dù nhỏ như sợi tơ, hạt cát cùng mảy bụi… thì Ông nên dùng sức, uy thần lớn của Ông, để thủ hộ người đó, đừng để họ thoái chuyển.

       Lại nữa này Địa Tạng, ở về đời sau này nếu có chúng Trời Ngưi, tùy theo nghiệp báo ứng, mà có sự đau kh, khi người đó vừa chết, thần thức vào đường ác, cảnh khổ vừa hiện ra, liền sinh tâm lo sợ, rồi dốc lòng thành kính, trì niệm danh hiệu Phật, hoặc danh hiệu bất kì, của vị Bồ Tát nào, hoặc một câu, một kệ, trong Kinh điển Đại Thừa, thì Địa Tạng ông nên dùng sức thần thông lớn, hiện muôn nghìn hóa thân, mà đứng trước người đó, phá tan địa ngục khổ, để giúp họ thoát ra, rồi dạy họ biết thêm, về nghiệp báo nhân qu, khiến cho họ bỏ ác, làm lành được phúc lớn, giúp cho họ được sinh, lên các cõi Trời, Ngưi, hưởng sự vui thù thắng, chẳng để đọa lạc nữa”.

       Ngay lúc bấy gi, Đức Phật Thích Ca Mâu Ni liền nói bài kệ rằng:

               Đời này và đời sau,

               Nếu có chúng Trời, Người.

               Làm ác đọa đường dữ,

               Mà đã biết ăn năn.

               Như Lai nay ân cần,

               Phó chúc cho Địa Tạng.

               Dùng sức đại thần thông,

               Phá tan địa ngục khổ.

               Cứu vớt chúng trầm luân,

               Khiến sinh cõi Trời Người.

               Hưởng phúc báo an vui,

               Tâm thường cầu chính pháp.

               Tinh tiến chẳng thoái lui,

               Cho đến chứng Bồ Đề”.

       Bấy giờ Địa Tạng Vương, đối trước Đức Như Lai, cung kính và chắp tay, quỳ gối mà bạch Đức Phật rằng: “Kính lạy Đức Thế Tôn! Xin Thế Tôn đừng lo! Nếu về đời sau này, có thiện nam tín n, đối với trong Phật Pháp, có một niệm cung kính, con sẽ dùng phương tiện, hóa độ cho người đó, biết bỏ ác, làm lành, lánh dữ và hành thiện, một lòng cầu tiến lên, chẳng còn bị thoái chuyển, cho đến thành tựu đạo Vô Thượng Chính Đẳng Chính Giác”.

       Ngay lúc bấy gi, ở trong giữa pháp hội, có một vị Bồ Tát, hiệu ngài là Hư Không Tạng liền bạch với Đức Phật rằng: “Kính lạy Đức Thế Tôn, con từ khi tới đây, trên cung Trời Đao Lợi, giữa chúng pháp hội này, được nghe Đức Thế Tôn, tán thán và khen ngợi, sức uy thần công đức, của Bồ Tát Địa Tạng, bao trùm khắp mười phương, chẳng thể nghĩ nghì được. Nếu có thiện nam tử, và thiện nữ nhân nào, nhẫn đến chúng Trời, Rồng, cùng tám bộ Quỷ Thần, ở đời ác sau này, được nghe Kinh Địa Tạng, lại chiêm bái cúng dàng, hình tượng của Địa Tạng, thì chúng Thiên Nhân ấy, được nhiều phúc lợi chăng? Cúi xin Đức Thế Tôn, vì con cùng chúng hội, hiện diện ở nơi đây, và ở  đời sau này, lược nói sơ qua cho, chúng con muốn được nghe”.

       Ngay khi y, Đức Phật liền bảo với Bồ Tát Hư Không Tạng rằng: “Này ông Hư Không Tạng, nay ông hãy lắng nghe! Như Lai sẽ vì ông, và các chúng Trời Ngưi, đời này và đời sau, mà nói rõ việc đó. Ở trong đời sau này, nếu có các chúng sinh, được thấy nghe Kinh này, cùng hình tượng Địa Tạng, rồi dùng các thứ quý như hương, hoa, đèn, nến; y phục cùng vật dụng, đồ ăn và thức uống… cung kính dâng lên trước, tôn tượng của Địa Tạng, rồi dốc hết lòng thành, mà đọc tụng Kinh này. Lại đem công đức ấy, hồi hướng cho tất c, chúng sinh trong ba đường, sáu nẻo khắp mười phương, sớm thoát ly sinh tử, và sớm chứng Niết Bàn.

       Lại nữa Hư Không Tạng, nếu ở đời sau này, có thiện nam tín n, được nghe Kinh Bản Nguyện Công Đức Của Bồ Tát Địa Tạng, mà dốc lòng cung kính, tán thán và cúng dàng, lại đọc tụng thọ trì bộ Kinh Địa Tạng này, thì người ấy được hưởng, hai mươi tám điều lợi, Như Lai sẽ nói rõ, các ông hãy lắng nghe:

               Một là được Thiên, Long,

               Thường theo hộ vệ cho.

               Hai là quả báo lành,

               Ngày được một lớn thêm.

               Ba chứa các nhân lành,

               Của bậc Thánh Vô Thượng.

               Bốn chẳng còn thoái chuyển,

               Đạo Vô Thượng Bồ Đề.

               Năm các thứ vật dụng,

               Thường đầy đủ chẳng thiếu.

               Sáu thân thể mạnh khỏe,

               Không có bệnh tật chi.

               Bảy xa lìa tai nạn,

               Nước, Lửa cùng tật dịch.

               Tám chẳng bị tai ách,

               Giặc cướp cùng chiến tranh.

               Chín người khác nhìn thấy,

               Thường sinh lòng cung kính.

               Mười được các Quỷ Thần,

               Thường theo hộ vệ cho.

               Mười một thân đàn bà,

               Kiếp sau là đàn ông.

               Mười hai thường là con,

               Bậc Trưởng giả, Đế vương.

               Mười ba thân tướng tốt,

               Mọi phúc đều trang nghiêm.

               Mười bốn thọ mệnh hết,

               Thường thác sinh cõi Trời.

               Mười lăm nếu làm người,

               Thường làm bậc Đế Vương.

               Mười sáu đủ thần thông,

               Biết rõ các kiếp trước.

               Mười bảy nếu cầu gì,

               Thời thường được toại ý.

               Mười tám quyến thuộc đông,

               Hòa thuận và vui vẻ.

               Mười chín thoát được hết,

               Các tai nạn bất kì.

               Hai mươi các nghiệp chướng,

               Thảy đều được trừ hết.

               Hai mốt đến chỗ nào,

               Đều không bị chướng ngại.

               Hai hai nếu chiêm bao,

               Thường mộng thấy điềm lành.

               Hai ba những người thân,

               Chết rồi đều thoát khổ.

               Hai bốn nhờ phúc xưa,

               Được sinh nơi sung sướng.

               Hai lăm được bậc Thánh,

               Khắp mười phương khen ngợi.

               Hai sáu được các căn,

               Thông minh và linh lợi.

               Hai bảy lòng từ bi,

               Thường bao trùm rộng khắp.

               Hai tám ở đời sau,

               Quyết định sẽ thành Phật.

       Lại nữa này Hư Không Tạng Bồ Tát, nếu ở đời sau này, có thiện nam tín n, nhẫn đến hàng Trời, Rồng, Quỷ, Thần, tám bộ chúng… hiện tại và vị lai, nếu có ai nghe được, danh hiệu Địa Tạng Vương, mà cung kính cúng dàng, lại được nghe bản nguyện, sâu dày của Địa Tạng, mà phát tâm tinh tiến, siêng cầu Vô Thượng Đạo, thì người đó đời sau, dù sinh ở chốn nào, được vô lượng công đức, và bảy lợi ích như:

               Một là mau chứng được,

               Quả vị của bậc Thánh.

               Hai là mọi ác nghiệp,

               Thảy đều tiêu trừ hết.

               Ba là được Chư Phật,

               Thường đến thủ hộ cho.

               Bốn là chẳng thoái chuyển,

               Thẳng đến đạo Bồ Đề.

               Năm là bản lực tăng,

               Tâm nguyện thường kiên cố.

               Sáu được các thần thông,

               Biết rõ mọi sự việc.

               Bảy là sẽ viên mãn,

               Rốt ráo được thành Phật.

       Khi Đức Thế Tôn vừa nói xong đến đó, trong chúng hội bấy giờ, có vô lượng Chư Phật, các chúng Đại Bồ Tát, chư Thiên, Long, Bát Bộ… nghe Đức Phật Thích Ca Mâu Ni Như Lai, khen ngợi về công đức của Bồ Tát Địa Tạng, từ xưa đến nay thật hiếm chưa từng có. Bấy giờ từ trên trời, có mưa hoa báu xuống, lại có thiên y, thiên hương, thiên nhạc… để cúng dàng. Khi cúng Phật, Bồ Tát Địa Tạng và chúng hội xong ri, hết thảy đại chúng đều được hoan hỉ lợi lạc, chắp tay cung kính đỉnh lễ Đức Phật mà từ từ thoái lui”.

 

 

 

 

 

KINH BẢN NGUYỆN CỦA

BỒ TÁT ĐỊA TẠNG

 

                 HẾT QUYỂN H

 

          Cứ theo Kinh Bản Thệ,

          Của Bồ Tát Địa Tạng.

          Xem xét các nghiệp nhân,

          Đui, mù, điếc, ngọng, câm…

          Đều kiếp trước gây nên,

          Nay dốc lòng sám hối.

          Cung kính lễ Địa Tạng,

          Đọc tụng Đại Thừa Kinh.

          Được công đức vô biên,

          Thật chẳng thể nghĩ bàn.

          Nguyện đem công đức ấy,

          Cầu sinh về Tịnh Độ.

          Diệt hết mọi nỗi khổ,

          Quyết định sẽ thành Phật.

 

       – Nam Mô Thường Trụ Thập Phương Tăng.                                               ( 3 lần ) o

      – Nam Mô Đại Nguyện Địa Tạng Vương Bồ Tát Ma Ha Tát.             ( 3 lần ) o

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Flag Counter