Lão Hòa Thượng Hải Hiền 112 tuổi tự tại Vãng Sinh

Chương 12: Lai Phật Cổ Tự

trước
tiếp

Chùa Phật Lai, nằm ở thôn An Trang, trấn Nhiêu Lương, huyện Xã Kỳ, thành phố Nam Dương, tỉnh Hà Nam. Đất huyện thành Xã Kỳ có tên “Trung Nguyên Đệ Nhất Cổ Trấn”, chùa Phật Lai cũng là một ngôi chùa lịch sử văn hóa được tích lũy nhiều năm sâu dày. Căn cứ theo ghi chép trên bia văn, chùa bắt đầu xây vào thời Tùy Đường, trùng xây vào 1976. Trước mắt, chùa chiếm diện tích chín mẫu, trong đó đất trồng trọt là sáu mẫu năm, 21 gian phòng. Trong Kim Cang Quán của đại điện phía đông, có tôn tượng thiếp vàng nhục thân Bồ Tát Pháp sư Hải Khánh, đến nay đã cúng phụng hơn 10 năm.

Tương truyền vào những năm Tùy Đường, có cư sĩ Vương buôn lương thực trấn Dương Sách đánh xe trâu đi trấn Nguyên Đàm bán lương thực, gặp phải ba cụ già đáp xe đi cùng. Đi đến đêm khuya, bèn dừng xe bên đường nghỉ ngơi, sáng sớm hôm sau, chỉ thấy ba cụ già đã hóa thành ba tôn Phật đá.

Các tín đồ vì thế bèn ở ngay nơi đây khởi công xây dựng đạo tràng, lấy tên “Phật Lai Tự”, ý tức là Phật đà hóa thân đến nơi này. Một truyền thuyết khác là, đương lúc cư sĩ Vương nhìn thấy ba tôn Phật đá ở giữa đường, trên đầu của mỗi một tôn tượng đều đội một thỏi bạc. Cư sĩ Vương bèn dùng ba thỏi bạc này, tổ chức tín đồ trong thôn sửa đổi Từ đường Vương gia thành chùa chiền, cúng phụng ba tôn Phật tự đến (ba tôn tượng đá). Bởi vì chùa được kiến thiết lại từ Từ đường Vương gia, cho nên địa phương cũng có người quản lý nơi này gọi “Vương Đường Miếu”, về sau lấy tên “Phật Lai Tự”, theo đó dùng mãi đến nay.

Trước “Văn Hóa Đại Cách Mạng”, kiến trúc tự viện khí thế hào hùng, nội viện có bia đá và tùng bách trên ngàn năm, vô cùng trang nghiêm, tam tôn Thạch Phật nổi tiếng xa gần. Thời kỳ giữa những năm thập niên 50 của thế kỷ 20, trụ trì đương thời Pháp sư Ấn Tạng từng làm đại biểu Phật giáo của huyện Tất Dương (Lúc bấy giờ huyện Xã Kỳ chưa thành lập) đi họp hội nghị do Hiệp Hội Phật Giáo Trung Quốc tổ chức.

Giai đoạn đầu “Văn Hóa Đại Cách Mạng”. Hồng Vệ Binh đến tự viện, chúng thiêu hủy kinh sách, thiêu rụi tượng Phật, ba tôn Thạch Phật bị kéo ngã làm vỡ hết, cây cối trong tự viện cũng bị chặt đốn hết sạch, cổ thụ thậm chí ngay cả gốc cũng đào sạch, tự viện bị hủy đến miếng ngói không còn, chùa Phật Lai trở thành một nơi bình địa.

Các Pháp sư của tự viện đều bị sắp xếp đến tham gia lao động ở đội sản xuất, Pháp sư Hải Khánh bấy giờ là trong số đó. Nông dân địa phương, cư sĩ lão hộ pháp tự viện có một ít xót xa cảm thán rằng: “Há lại không chỉ riêng là bị ép buộc làm việc đơn giản như thế! Lúc ấy, động một tí thì bị người đổ tội kéo ra giải đi diễu hành trên phố. Ngày nay chúng ta xem Khánh công thành tựu thù thắng như vậy, ai biết rằng Ngài đã chịu biết bao nhiêu sự sỉ nhục đánh chửi!”.

 Trùng Kiến Phật Lai Tự

 

 

Cuối năm 1976, lão Hòa thượng từ núi Đồng Bách vào đến trong thôn nơi chùa Phật Lai thăm Pháp sư Hải Khánh, còn đem theo một lá thư Pháp sư Hải Viên từ Bắc Kinh gởi về. Trong thư nói: “Văn Cách đã kết thúc rồi, chính sách tôn giáo sẽ hủy bỏ phong tỏa, đạo tràng bị hủy hoại có thể chuẩn bị khôi phục rồi”. Mọi người sau khi được tin tức này đều vô cùng hưng phấn, lập tức liền bắt đầu xúc tiến, khôi phục chùa Phật Lai.

Việc trùng tu tự viện khó khăn trùng trùng, nhiều lần gặp phải nhiều rối rắm, sau cùng mới xây lên mấy gian nhà tranh phía đông. Lúc bấy giờ không có tôn tượng Phật Bồ Tát, đành phải mời một họa sĩ đến vẽ một bức tượng Tây Phương Tam Thánh trên vải bông trắng dùng để cúng phụng.

Rất nhiều cư sĩ hộ pháp của Nam Dương và Xã Kỳ, hẹn nhau cùng đến chùa Tháp Viện trên núi Đồng Bách lễ thỉnh lão Hòa Thượng Hải Hiền đến chủ trì đạo tràng chùa Phật Lai, nhưng lão Hòa thượng Hải Hiền lúc đó đang chuẩn bị khôi phục chùa Tháp Viện, thế là Ngài phái bốn vị đệ tử đến thường trú chùa Phật Lai trước, bản thân Ngài chỉ là thỉnh thoảng đến ở một khoảng thời gian. Về sau nhiều lần trải qua khó khăn, các cư sĩ lại vì tự viện đòi về bảy tám mẫu đất, thế là ở phía bắc lại xây mấy gian phòng, chỗ này chính là đại điện ngày nay. Cho nên, chùa Phật Lai vẻn vẹn xây đại điện và La Hán điện mỗi nơi đều ba gian, mãi đến ngày nay, tượng Phật cúng phụng trong chùa toàn bộ lại là tượng đất sét.

Đạo tràng xây rất đơn giản mộc mạc, có lợi cho việc tu tâm dưỡng đạo, lão Hòa thượng Hải Hiền một đời này thật sự là rất thận trọng chắc chắn. Đối với việc xây cất đạo tràng, Ngài thường nói: “Không sợ không có chùa, chỉ sợ không có đạo”. Khoảng vào 1981, lão Hòa thượng Hải Hiền đến thường trú chùa Phật Lai. Mùa thu năm ấy, mọi người đều bắt đầu cày cấy chuẩn bị  trồng lúa mạch, cư sĩ Vương người mời lão Hòa thượng Hải Hiền chủ trì đạo tràng, một hôm trên đường về nhà khi ngang qua tự viện, nhìn thấy lão Hòa thượng Hải Hiền 81 tuổi và Pháp sư Hải Khánh 72 tuổi đang bận việc trên đồng, một người cầm bừa sắt đang đào, một người đang cầm xẻng sắt đang khoét. Ông ấy nhìn thấy trong lòng rất khó chịu, bèn bảo các Ngài nhanh chóng dừng lại. Nhưng lão Hòa thượng Hải Hiền lại nói: “Nếu không nắm vững việc cày xới đất, thế thì sẽ làm nhỡ việc trồng lúa mì rồi”.

Cư sĩ Vương oán trách rằng: “Các thầy có công việc gì thì đi tìm tôi, tôi sao có thể để các thầy làm việc khó như vậy chứ!”.

Lão Hòa thượng nói: “Các ông cũng là hộ cá nhân, không thể việc gì cũng làm phiền các ông”.

Cư sĩ Vương cảm động nói: “Thầy sau này không thể nói vậy nữa, có việc gì nhất định phải đi tìm tôi, cho dù công việc của chính mình tôi cũng để đó, cũng phải làm xong cho thầy trước hẳn tính. Nếu không thì người ta đều biết là tôi dẫn đầu mời thầy đến đây, kết quả để thầy đến đây chịu khổ rồi, tôi hộ pháp này còn mặt mũi nữa hay không? Quý thầy ai cũng không được đào thêm nữa, bây giờ tôi về nhà dắt trâu ra đây cày”.

 Nhục Thân Bồ Tát

 

Ngôi chùa nhỏ trong thôn bé nhỏ này, tuy xem ra không tạo được sự chú ý, lại xuất hiện hai vị Bồ Tát thật sự, một vị là lão Hòa thượng Hải Hiền, còn có một vị Pháp sư bất phàm, có thành tựu, đó chính là Pháp sư Hải Khánh. Pháp sư Hải Khánh cũng giống như Hòa thượng Hải Hiền, không có đi học, không biết chữ, hai Ngài có cùng chung một điểm, đó chính là đều là người lão thật, đều là người nghe lời, đều là người thật làm.

Pháp sư Hải Khánh cũng là người Hà Nam, 11 tuổi xuất gia, vào năm 42 tuổi, đến thường trú chùa Phật Lai, Ngài chuyên tu Tịnh độ, lão thật niệm Phật. Bá tính xung quanh chùa Phật Lai đều biết Pháp sư Hải Khánh đối đãi người trung hậu thật thà, tính tình hiền lành, chỉ biết niệm “A Di Đà Phật”. Ngài nói chuyện, nói lắp rất nặng, chỉ có lúc đang niệm “A Di Đà Phật” mới nhả chữ rõ ràng.

Pháp sư Hải Khánh cả đời sống cuộc đời bần khổ, thế nhưng Ngài rất vui vẻ. Ở trong đạo tràng người khác không muốn làm những việc nặng, việc nhọc Ngài đều làm hết, mà còn làm đến tâm sinh hoan hỷ. Một đời lấy giới làm thầy, lấy khổ làm thầy. Lúc Ngài còn sống không ai xem trọng Ngài, thế nhưng người phàm mắt thịt của thế gian đã nhìn nhầm Ngài rồi, Ngài đã để lại kim cang bất hoại thân, đây không phải là một người thường có thể làm được.

Tháng chạp năm 1991, Pháp sư Hải Khánh 82 tuổi tự tại sinh Tây. Sau khi ngồi trong chum sáu năm chín tháng, lão Hòa thượng Hải Hiền phát tâm trà tỳ nhập tháp cho Ngài. Chum thọ mở ra, chỉ thấy Pháp sư Hải Khánh ngồi xếp bằng sừng sững, diện mạo như còn sống, thậm chí quần áo trên người cũng không hư hoại chút nào, tứ chúng đệ tử liền đem nhục thân thờ cúng trong chùa. Mỗi lần mùng 1, 15, người ta đều đi lễ bái nhục thân của Pháp sư Hải Khánh; nhà nào gặp phải việc khó, cũng sẽ đến cầu xin nhục thân Bồ Tát này.

Chùa Phật Lai bởi vì xuất hiện nhục thân Bồ Tát, cũng vì thế trở nên hơi náo nhiệt chút.

Khoảng trước sau năm 2000, có mấy người từ miền nam đến, họ tìm đến lão Hòa thượng Hải Hiền, thương lượng với Hòa thượng nói, chùa Phật Lai quá sơ sài, tủi thân cho nhục thân Bồ Tát rồi, họ sẵn lòng đưa năm vạn đồng tiền cho chùa, đem nhục thân của Pháp sư Hải Khánh mang đến chùa to ở miền nam thờ cúng. Lão Hòa thượng Hải Hiền vô cùng có trí tuệ, Ngài không trực tiếp từ chối họ, mà nói với họ rằng: “Tôi không phải ở trong cái chùa này từ khi khai thiên lập địa, không thể đưa ra quyết định được! Các ông đi đến  trong thôn tìm cư sĩ Vương Xuân Sinh, chùa là ông ấy chủ trì xây dựng lại đấy, các ông phải thương lượng với ông ấy mới được”.

Mấy người này rất nghe lời, đi tìm cư sĩ Vương thương lượng. Cư sĩ Vương nghe họ vừa nói như vậy, vừa giận vừa cười, bèn nói với họ: “Đừng nói đưa năm vạn đồng tiền cho chùa, các ông ngay cả đem 100 đồng đưa chúng tôi kéo về ba xe lửa, đều dùng vàng ròng làm điện đường của chùa Phật Lai, chúng tôi cũng không thể giao nhục thân của Khánh công cho các ông!”.

Về sau lại có thêm mấy lần trò hề giống như vậy.

 

 Mất Trộm Gặp Cướp

Chùa Phật Lai ở dưới thôn, quê nghèo vùng đất hoang, nhiều năm không người cúng dường, cuộc sống rất bần hàn. Gặp được những ngày lễ khánh đản Phật Bồ Tát, người đến trong chùa nhiều hơn, cung cấp chăn đệm cho mọi người nghỉ ngơi đều phải vào trong thôn mượn của bá tính. Khi Pháp sư Hải Khánh vãng sinh, trên thân thậm chí không có một chiếc tăng phục hợp chuẩn.

Một mặt, chùa quanh năm không có nhang đèn cúng dường, mặt khác, không ngừng có người đến chùa trộm cắp – mấy văn vật trân quý may mắn còn sót lại bị cắp, trâu cày bị người ta trộm mất, cái khóa thùng công đức không biết bị người ta nạy qua biết bao nhiêu lần…

Lão Hòa thượng Hải Hiền những năm ở chùa Phật Lai chịu hết các loại cực khổ. Mãi đến mười mấy năm trước khi lão Hòa thượng vãng sinh, tình hình mới có chuyển biến tốt, nhưng những sự việc tương tự vẫn có lúc phát sinh.

Mùa thu năm 2012, lão Hòa thượng từ Niệm Phật đường ở Nghĩa Ô, Nam Dương trở về, vừa về đến Ngài liền cầm cái cuốc lên đi ra ruộng. Ba người thanh niên chạy xe gắn máy tìm đến lão Hòa thượng, nói muốn đổi một ít tiền lẻ, lão Hòa thượng nói “không có”, kết quả, hai người thanh niên trong nhóm giữ chặt lão Hòa thượng, một người khác cướp đoạt hết sạch toàn bộ tiền của cư sĩ ở Nam Dương cúng dường mà lão Hòa thượng đang để trong người.

Còn có những người không hiểu nhân quả, mượn tiền lão Hòa Thượng, sau nhiều năm mượn không chịu trả lại. Lão Hòa thượng từ bi, lệnh cho Pháp sư Ấn Thuyên đi tới hối trả. Nào ngờ người mượn tiền không những không trả, còn nói năng không khiêm tốn, mắng lão Hòa thượng là người sắp xuống lỗ rồi, vẫn không quên đòi nợ, tiền này chết rồi còn có thể dùng không?

 Canh Giữ Tự Viện

Lão Hòa thượng Hải Hiền ở chùa Phật Lai sống những ngày tháng an tĩnh mà lại nghèo khó, may mà Ngài am hiểu nghề nông, người lại cần mẫn, Ngài thích làm việc, không một ngày nhàn rỗi.

Mùa hè năm 2007, có mấy vị tín đồ cùng đến chùa Phật Lai thăm lão Hòa thượng Hải Hiền. Cửa chùa đang mở, trong sân không một bóng người, họ đợi rất lâu, lão Hòa thượng mới trở về, thì ra Ngài một mình làm việc trong ruộng đấy! Lão Hòa thượng nói: “Hiện nay tôi sống ở chùa một mình, việc đồng áng đến, không làm cũng không được, việc đồng áng không đợi ai”.

Nghe câu chuyện của lão Hòa thượng, trong lòng mấy người bỗng chốc nặng nề: Hơn 100 tuổi rồi, một mình ở đây kiên trì giữ, còn trồng nhiều ruộng như vậy, bên cạnh ngay cả một người chăm sóc cũng không có, trời rất nóng, trưa rồi còn làm việc trong đồng, trở về còn phải tự nấu cơm, giặt quần áo, ngay cả một người trẻ tuổi cũng chịu không nổi đó!

Mấy người có ý tốt khuyên rằng: “Ngài hơn 100 tuổi rồi, còn mỗi ngày làm lụng vất vả như vậy, cuối cùng mưu cầu cái gì chứ? Với tư cách của Ngài, hoàn toàn có thể đến đạo tràng điều kiện tốt bình an sống qua tuổi già đi!”.

Lão Hòa thượng nói: “Người xuất gia nếu giữ không được đạo tràng, chùa của chính mình cũng vứt bỏ, thế còn tu hành cái gì chứ? Chư vị để người ta nói đến dễ nghe hay không?”.

Hộ khẩu của lão Hòa thượng Hải Hiền mãi ở huyện Đồng Bách ngoài 100 cây số hơn, thế nhưng Ngài luôn muốn chuyển hộ khẩu của chính mình đến chùa Phật Lai. Ngài nói bản thân đã sống mấy chục năm ở chùa Phật Lai, thì xem như là lá rụng về cội, tôi cũng muốn chuyển hộ khẩu về đây. Năm 2012, tức là một năm trước khi Ngài vãng sinh, dưới sự thúc giục nhiều lần, hai vị cư sĩ cùng nhau đi làm thủ tục chuyển hộ khẩu cho lão Hòa thượng Hải Hiền. Lần đầu đi, do thiếu mất một phần chứng minh của đồn công an thôn Hương Đinh chỗ chùa Phật Lai, chưa chuyển được trong ngày. Mấy ngày sau đi tiếp, mới chuyển hộ khẩu của lão Hòa thượng đến được chùa Phật Lai.

Lão Hòa thượng đã là 111 tuổi, biết được hộ khẩu chuyển về rồi, rất vui vẻ nói: “Tôi sống ở chùa Phật Lai mấy chục năm rồi, hộ khẩu còn ở bên ngoài, tôi sớm thì muốn chuyển hộ khẩu trở về, như hôm nay cuối cùng mãn nguyện rồi”. Ngài cười rất vui vẻ như thế.

Mùa thu năm 2008, lão Hòa thượng trịnh trọng đem chùa Phật Lai ủy thác  cho Pháp sư Ấn Chí đệ tử của Ngài. Về việc quản lý tự viện, Ngài nói với Pháp sư Ấn Chí: “Đừng sợ không có chùa, chỉ sợ không có đạo”. Ngài còn căn dặn Pháp sư Ấn Chí: “Không điếc không mù, không xứng đáng trụ trì”, ý là bảo Pháp sư phải nhẫn, phải nhường.

Ngôi chùa nhỏ này ở dưới quê, rất dễ bị xem thường, không ai muốn ở, cũng không ai đến tranh giành, người chân chính tu hành ở đây tâm sẽ an. Lão Hòa thượng Hải Hiền ở đây bình bình an an đã sống mấy chục năm, không tranh với người, không cầu với đời, Ngài hoàn toàn dựa vào cuộc sống nghề nông, cho nên không cầu ai, không cần thiết ai cúng dường, lúc vãng sinh thị hiện tướng tốt lành, lấy đây để độ hóa chúng sinh.

 Sau Khi Lão Hòa Thượng Vãng Sinh

 

Sau khi lão Hòa thượng vãng sinh, trụ trì chùa Phật Lai Pháp sư Ấn Chí trịnh trọng tuyên bố mấy việc.

Thứ nhất, chùa Phật Lai vì triệt để kế thừa gia phong của lão Hòa thượng Hải Hiền, sau này sẽ không cho đăng ký (tức vào tá túc trong chùa), cũng chính  là nói, bất luận là Pháp sư xuất gia hay là cư sĩ tại gia, nếu có ý muốn nghỉ lại ở chùa Phật Lai, cả thảy tự viện đều không tiếp đãi.

Thứ hai, nếu có người đến chùa Phật Lai chiêm ngưỡng Thánh tích, bao gồm mộ tháp của lão Hòa thượng Hải Hiền và nhục thân của Pháp sư Hải Khánh, tự viện hoan nghênh, thế nhưng không tiếp nhận tiền của cúng dường. Tự viện hy vọng duy trì gia phong của chính mình, tự mình trồng trọt để duy trì chi phí sinh hoạt của chính mình

Đây là gia phong được hình thành từ lão Hòa thượng Hải Hiền 92 năm lao  tác không ngơi nghỉ, thật sự là nông tịnh song tu.

Thứ ba, nếu có phát tâm ghi âm đĩa quang hoặc ấn tống kinh sách, tự làm chế tác thì được, vui lòng đừng gởi tiền đến chùa Phật Lai. Tự viện không lớn, người xuất gia không đông, hy vọng có thể để những người xuất gia tu hành này nhất tâm niệm Phật, đừng làm cho mệt nhọc vì sự việc khác.

Sau cùng, đạo phong của chùa Phật Lai là một câu “A Di Đà Phật” niệm đến cùng, không tham dự tranh luận nào khác, “Nếu muốn Phật Pháp hưng, duy chỉ có Tăng khen Tăng”.

Chùa Phật Lai hiện nay, chúng lưu trú khoảng 20 người, kiên trì Phật thất quanh năm, chỉ ngữ niệm Phật. Đệ tử tại gia và đệ tử xuất gia đều phát nguyện lấy lão Hòa thượng Hải Hiền làm tấm gương, tuân theo đạo phong của lão Hòa thượng Hải Hiền: Một câu Phật hiệu niệm đến cùng, lấy giới làm thầy, lấy khổ làm thầy, lục hòa đạo tràng, bách nhẫn gia phong, cần lao, tiết kiệm, mang Phật Pháp thực hiện đầy đủ trong cuộc sống, công việc và xử sự đối người tiếp vật.

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Flag Counter