Lão Hòa Thượng Hải Hiền 112 tuổi tự tại Vãng Sinh

Chương 35: Đề Huề Giáo Giới Đối Với Hậu Bối

trước
tiếp

Phật dạy chúng ta phải lễ kính chư Phật, xưng tán Như Lai. Phàm là tương ưng với tính đức thì phải tán thán; không tương ưng với tính đức, phải lễ kính nhưng không tán thán, đây chính là cổ nhân Trung Quốc nói: “Kính nhi viễn chi”. Tính đức là gì? Tất cả chân thiện mỹ tuệ là tính đức: cổ nhân Trung Quốc nói ngũ luân, ngũ thường, tứ duy, bát đức là tính đức, trong Phật pháp nói giới, định, tuệ là tính đức.

Lão Hòa thượng Hải Hiền thời thời đề huề giáo giới đối với hậu bối, phàm là thấy những ngôn hành trái với tính đức của hậu bối, Ngài đều từ bi chỉ ra chỗ sai và dạy bảo đúng lúc.

Hôm đó là ngày lễ của Phật giáo, một vị nữ cư sĩ đến tự viện, cứ quấn lấy  một vị Pháp sư không ngừng nói thị phi của nhà cô ấy, thời gian nói lâu rồi, Pháp sư có chút không kiên nhẫn rồi, giận dữ mà chống lại lời nói của cô ấy. Sau này, lão Hòa thượng Hải Hiền một mình đi đến phòng của Pháp sư, nói với Ngài: “Nói chuyện với người khác không được nổi giận, thái độ phải ôn hòa. Lần này con nổi giận như vậy, lần sau người ta có chuyện không dám nói với con nữa, thì con mất đi cơ hội độ chúng sinh rồi, thậm chí sẽ đoạn pháp thân huệ mạng của họ. Khi con lâm mạng chung thời cũng sẽ chướng ngại con, không thể không chú ý được!”. Lão Hòa thượng đúng thật là – Dương thiện vu công đình, quy quá vu tư thất”. (Tán dương trước đại chúng, góp ý ở phòng riêng)

Một buổi chập tối mùa hè năm 2009, thời tiết rất nóng nực, lão Hòa thượng Hải Hiền và mấy vị Pháp sư trong sân ngồi dưới đất hóng gió. Lão Hòa thượng nói rằng: “Người xuất gia không xem trọng ăn, mặc, không được phan duyên, không nên hy vọng người khác cúng dường cho con. Người khác cúng dường cho con, con cũng không thể nói không cần, con nhận rồi thì bỏ vào thùng công đức hoặc là in ấn kinh sách đều được, cho dù thế nào cũng không được dùng để chính mình hưởng thụ. Quần áo của mùa hè có thể che thân thì được, mùa đông mặc không để lạnh là được. Ăn cơm, cho dù cơm gì ăn đỡ đói thì được rồi. Ăn được ngon, mặc được đẹp, thì con không muốn đi Tây Phương nữa rồi”.

Lão Hòa thượng lại nói tiếp: “Việc gì cũng không nên cầu người, việc gì cũng tự mình làm, con không nghe người khác thường nói “nhân đáo vô cầu phẩm tự cao” sao? Không thể kết oán thù với bất cứ người nào, kết oán thù chính là chúng ta có ngã chấp. Tất cả các việc trên đời không phải thật, tranh đông giành tây, quay đầu lại chỉ là công dã tràng, tranh qua giành lại, khi chết chỉ cần một miếng đất, có gì đáng tranh chứ? Chỉ cần chăm chỉ niệm Phật, đến Thế giới Cực Lạc cái gì cũng có”.

Những câu nói dặn dò hậu bối này, bản thân Ngài đã làm được rồi. Cả đời này Ngài chỉ làm một việc – cầu sinh Tịnh độ, những việc khác, đều không dính vào. Ở thế gian này, chỉ cần những ngày tháng bình thường, có thể sống qua ngày là được, quần áo chỉ cần được mặc ấm, cơm chỉ cần ăn no, Ngài chưa từng đòi hỏi. Người khác cúng dường cho Ngài, Ngài lấy đi phóng sinh, in ấn kinh sách, bản thân không thọ dụng.

Hành Bồ Tát đạo mà không chấp tướng, lão Hòa thượng Hải Hiền ở cái thế gian này thật sự làm được rồi, Ngài làm tấm gương cho chúng ta. Phật nói với chúng ta: “Ở thế gian này, không tranh với người, không cầu với đời; không tranh với tất cả người sự vật, không cầu đối với tất cả vạn pháp”. Vì sao vậy? Không phải là thật. Nếu như có tranh có cầu, vậy thì sai rồi, đã oan uổng tạo tác tội nghiệp rồi.

Đại sư Huệ Năng nói rất hay, tất cả vạn pháp từ đâu mà đến? Tự tính sinh ra, “Hà kỳ tự tính, năng sinh vạn pháp”. Vạn pháp chính là tự tính, tự tính chính là vạn pháp. Tự tính thật có, nhưng mà không thấy được. Vì sao không thấy được? Nó không có hiện tướng, nó là một mảng quang thường tịch, vì vậy Phật pháp gọi nó là “chân không”, nó vô sở hữu. Nhưng mà, chân không lại bất không, nó có thể hiện vạn pháp, tất cả vạn pháp nó hiện là giả không phải là thật, bởi vì thể là không, bởi vì nó sinh diệt sát na, vì vậy tuyệt đối không thể chiếm hữu nó. Trong Phật Pháp thường nói “buông xả”, chính là “Không tranh với người, không cầu với đời” của người Trung Quốc nói. Thật sự buông xả, không cầu, không tranh, tất cả tùy duyên. Hình dạng của tùy duyên là hoan hỷ, là tốt. Vì vậy, cho dù lão Hòa thượng nhìn thấy người như thế nào, tốt; nhìn thấy việc như thế nào; tốt. Trong mắt của Ngài, không gì là không tốt.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Flag Counter