Lão Hòa Thượng Hải Hiền 112 tuổi tự tại Vãng Sinh

Chương 41: Dự Tri

trước
tiếp

Lão Hòa thượng Hải Hiền biết trước ngày giờ.

28 ngày trước khi lão Hòa thượng vãng sinh, một vị cư sĩ Lý ở huyện Xã Kỳ đến chùa Phật Lai thăm Ngài. Vẻ mặt của Ngài điềm nhiên, bình lặng mà nói với vị cư sĩ này:

“Nhớ lấy, chăm chỉ niệm Phật!”

“Sống có tốt hơn, chẳng qua bảy tám mươi tuổi. Ta đã hơn trăm tuổi rồi, ta ngẫm nghĩ mình sống không qua cái tuổi tác lớn như vậy – bằng lòng chết. Sau khi chết rồi, nếu như cậu tu được tốt, linh hồn của cậu sẽ thành Phật, trên thế giới đều biết”.

20 ngày trước khi vãng sinh, Ngài nói với mấy vị đệ tử trong chùa: “Ta không qua khỏi năm nay rồi”. Mọi người đều không nghĩ vậy, bởi vì vẫn thấy sư phụ thân thể cực kỷ khỏe mạnh, không có chút gì khác thường, sao nói đi thì đi được chứ?

Mười mấy hai mươi ngày trước khi vãng sinh, lão Hòa thượng lại đến thăm bạn, lão đồng tham của Ngài, đây là việc mà không thường thấy trong cuộc đời của lão Hòa thượng.

Lão Hòa thượng đến chùa Cô Phong trấn Bình Thị huyện Đồng Bách, thăm người bạn đồng tu nhiều năm Pháp sư Diễn Cường “Thiết Cước Tăng”. Lão hộ Pháp của chùa Phật Lai cư sĩ Hoàng cùng đi với lão Hòa thượng, sau “Văn Cách” chính là cư sĩ Hoàng đạp chiếc xe đạp đến núi Đồng Bách mời lão Hòa thượng Hải Hiền đến chủ trì đạo tràng.

Trên đường đi, lão Hòa thượng nắm lấy tay của lão cư sĩ Hoàng nói: “Tôi đến lần này thôi, sau này sẽ không đến nữa”.

“Sao thầy không đến vậy, sư phụ?”. Lão Hòa thượng chắc chắn mà nói với cư sĩ Hoàng: “Sắp tới tôi phải đi rồi. Tôi đến để chào hai vị, để hai vị biết”.

Lão cư sĩ nói: “Không thể. Lần trước thầy nói với con, thầy nói Lão Phật Gia không cho thầy đi, để thầy ở lại thêm hai năm nữa, sao bây giờ thầy lại nói phải đi chứ?”.

“Quý vị không biết. Hai hôm nay Lão Phật Gia lại dặn dò tôi, kêu tôi phải đi ngay lập tức. Không quá một tháng thì tôi đi rồi”.

Lão cư sĩ không bằng lòng nghe những lời này của sư phụ, liền chặn lại câu chuyện, không để lão Hòa thượng tiếp tục nói nữa. Pháp sư Diễn Cường “Thiết Cước Tăng” nói: bản thân “có một chút cảnh giới”, ba ngày trước thì nhìn thấy lão Hòa thượng đến rồi, nói Ngài muốn một bồ đoàn màu nâu. Ba ngày sau, quả nhiên lão Hòa thượng đến rồi.

Sau khi ăn cơm trưa, Pháp sư Diễn Cường muốn lão Hòa thượng nghỉ ngơi một chút, lão Hòa thượng không đồng ý mà ngồi xe đi rồi. Trong lòng Pháp sư Diễn Cường vẫn còn nhớ làm bồ đoàn màu nâu cho lão Hòa thượng, nhưng không ngờ rằng sau vài ngày, có người đến truyền tin cho Ngày nói: Lão Hòa thượng Hải Hiền viên tịch rồi. Pháp sư Diễn Cường nghe rồi xúc động trong lòng, Ngài mới hiểu rằng, thì ra lão Hòa thượng hỏi Ngài muốn bồ đoàn, chính là nói với Ngài: Bản thân muốn tọa hóa viên tịch.

Rời khỏi chùa Cô Phong, lão Hòa thượng lại đến các tự viện mà Ngài xuất gia thế độ và đã từng thường trụ tu hành nhìn lại từng chút một, bèn nói với các đệ tử ở đó: “Sau này ta không tới nữa”. Mọi người nhìn sư phụ thân thể sức khỏe cường tráng, đều không để ý lời của Ngài.

Lão Hòa thượng cũng đến chùa Viên Minh của Pháp sư Ấn Vinh. Khi chuẩn bị rời khỏi, Ngài để lại cây gậy và một bộ quần áo, sau khi Pháp sư Ấn Vinh phát hiện, lập tức đi lấy, lão Hòa thượng lắc tay nói với Pháp sư Ấn Vinh: “Không cần nữa, ta không muốn dùng nữa”.

Mọi người đều không nghĩ nhiều đến hành động khác thường của lão Hòa thượng, ở chùa Phật Lai cũng vậy. Khoảng một tuần trước khi vãng sinh, lão Hòa thượng một mình âm thầm dời thân cây ngô trên đường đi vào tháp viện vào trong góc tường của tháp viện. Sau khi Pháp sư Ấn Chí nhìn thấy, thì nói với lão Hòa thượng: “Nó không chướng ngại, đừng dời nữa”. Nhưng lão Hòa thượng không nghe. Pháp sư Ấn Chí thấy không khuyên được Ngài, chỉ đành kêu gọi mọi người đến giúp, mọi người bận rộn làm việc tới hai ngày mới dời xong toàn bộ. Sau khi dời xong, lão Hòa thượng lại quét con đường đó sạch sẽ.

Mọi người đối với việc làm của lão Hòa thượng đặc biệt không lý giải được, cho rằng lão Hòa thượng làm những việc không có ích. Sau khi lão Hòa thượng vãng sinh, khi mọi người khiêng pháp thể của Ngài đi về phía tự viện, bỗng hoảng nhiên đại ngộ, thì ra lão Hòa thượng làm vậy là đang dọn đường cho chính mình!

Sau hai ba ngày, cũng chính là bốn năm ngày trước khi lão Hòa thượng vãng sinh, một vị cư sĩ đến tháp viện chuẩn bị mời lão Hòa thượng ăn trưa. Khi vị cư sĩ đến tháp viện, nhìn thấy lão Hòa thượng đang dời từng miếng gạch đổ nát ở bên tường của tháp viện đến bên cạnh tháp mộ của mình, lại xếp ngay ngắn gọn gàng. Lão Hòa thượng nhìn thấy vị cư sĩ đi đến, thì nói với cư sĩ rằng: “Mau, giúp tôi dời gạch đến chất lên kia”. Cư sĩ vâng theo và cùng làm với lão Hòa thượng.

Trong khoảng thời gian hai người đang dời chất gạch, Pháp sư Ấn Chí lại nhiều lần phái người đến mời lão Hòa thượng dùng cơm, lão Hòa thượng đều không đồng ý, vẫn tiếp tục làm việc như vậy. Tuy rằng vị này biết lão Hòa thượng không lâu, nhưng anh đã ở tự viện hơn ba tháng rồi, anh cảm thấy khó hiểu: bình thường lão Hòa thượng không phải ngang bướng như vậy, sao mấy ngày nay lại trở thành cố chấp như vậy chứ?

Sau khi lão Hòa thượng vãng sinh, Pháp sư Ấn chí chuẩn bị mua gạch để xây tháp cho lão Hòa thượng, cho đến lúc này mọi người mới hiểu được sự dụng tâm của lão Hòa thượng, thì ra Ngài không muốn lãng phí, Ngài dời những viên gạch đổ nát, là dùng để xây tháp mộ cho chính mình.

Lão Hòa thượng trước giờ không muốn làm phiền người khác, những việc bản thân có thể làm thì tự mình làm, ngay cả việc hậu sự, Ngài cũng tận khả năng để tự mình an bài thỏa đáng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Flag Counter