Lòng thương yêu sự sống

16. Giết Dê Biến Thành Dê

trước
tiếp

LÒNG THƯƠNG YÊU SỰ SỐNG
(THE LOVE of LIFE)
Tác giả: G.B. Talovick – Người dịch: HT. Thích Trí Chơn

Giết Dê Biến Thành Dê 

Tiền Mai Khê kể một câu chuyện thật, nhân quả báo ứng về tên đồ tể giết dê là Tiết Khánh Quan như sau:

Khánh Quan mở một cái quán nhỏ bán thịt dê và cháo dê. Nhờ nghệ thuật nấu món cháo dê hương vị đặc biệt thơm ngon của ông nổi tiếng khắp nơi xa gần đều biết; cho nên quán ông lúc nào cũng rất đông khách. Ngay cả những người đi chơi xa vài ngày cũng tranh thủ ghé quán để thưởng thức món cháo dê một lần cho biết. Và sau khi dùng xong trở về nhà, ai nấy đều vui vẻ thỏa mãn.

Công việc làm ăn do may mắn gặp thời như vậy cho nên chỉ trong một thời gian ngắn, ông Tiết trở nên giàu có.

Trong số bạn bè của ông có người là Phật-tử đã khuyên ông hãy bỏ làm nghề giết dê đi. Họ nói: “Anh đã giàu có rồi. Không nên tham lam chi nữa. Như ông biết, chúng ta không phải là những thú dữ ở trong rừng. Sát hại sinh vật là một tội ác khủng khiếp chống lại luật nhân quả của vũ trụ. Thế nào ông cũng bị quả báoSớm muộn gì ông sẽ phải gặt lấy những điều khổ đau do các nghiệp ác mà ông đã gây ra. Và dù ông có bao nhiêu tiền đi nữa, tiền bạc sẽ không mang lại điều lành cho ông”.

“Này ông Tiết, tại sao ông không dùng tiền đầu tư đổi sang nghề khác đạo đức hơn? Ông có thể tiếp tục làm giàu một cách lương thiệncùng lúc ông nên sám hối và cố gắng làm các việc lành để bù lại những tội lỗi đã qua.

Nếu không, ông khó tránh khỏi bị quả báo nhãn tiền mà còn truyền nhiều khổ lụy cho con cháu đời sau.” 

Lời ngay thì trái tai. Ông Tiết không muốn nghe, lại còn tỏ ra vênh váo, hỉnh mũi, cười nhạo nói: “Tôi không hề tin thuyết nghiệp báo. Cũng không bao giờ nghĩ những hành động ác đức của mình là chống đối luật nhân quả của vũ trụ. Thực là vô nghĩa đối với tôi!” 

Ðến năm Tiết Khánh Quan được bốn mươi tuổi, bỗng nhiên ông mắc một chứng bệnh hết sức kỳ quái. Miệng của y bắt đầu nhô ngẩng lên phía trước và quai hàm lại dài ra. Cặp mắt của ông lừ đừ mất thần sắcThân thể ông biến đổi trông giống hình thù một con dê! 

Chẳng bao lâu, dân chúng trong vùng hay tin mặt của Tiết Khánh Quan biến thành mặt dê. Bà con thiên hạ rủ nhau đến xem tận mắt cho biết. Mỗi ngày, đông đảo quần chúng kéo đến thương hại nhìn ông Tiết. Rồi họ lắc đầu, xầm xì bàn tán cho là chuyện ly kỳ và đồn đãi loan tin cho bạn bè hay. Cơ thể ông Tiết cảm thấy đau đớn mệt mỏi và nhanh chóng suy yếu. Các thầy thuốc đành bó tay bất lực, không chữa trị được gì cho ông. Nhưng tất cả đều xác nhận chắc chắn rằng thân hình ông Tiết đã biến đổi trông giống như con dê. 

Ông Tiết không bao giờ nghĩ rằng ông đã mất hết tâm trí rồi, và cũng không nhận thấy mình làm những việc ác. Ông phản đối việc bà con khuyên ông không nên giết nhiều dê.

Một hôm, nhân có công việc, ông đi đến tỉnh An Huy, vì bất cẩn nên bị rơi xuống nước và chết đuối. Mọi người đi tìm nhưng không thấy xác ông.

Chuyện đáng buồn là ông Tiết sẽ không gặp cảnh khổ chết bất ngờ nếu ông bớt tham tiền và chịu lắng nghe lời khuyên tránh làm việc ác của mọi người thì ông có thể sống cuộc sống hạnh phúc và trường thọ.
 
 

The Butcher’s Face 

Ch’ien Meihsi recorded the story of Hsueh Ch’ingkuan, the goat butcher:

He ran his own little store selling mutton and mutton soup. The fame of his delicious mutton soup spread far and wide, bringing lots of customers. Some people even traveled for days to taste his soup, and they all went home satisfied. 

With business like that, Hsueh became rich in a short time. 

Some of his friends were Buddhists, and told him not to kill any more goats. “You’ve earned enough money. Don’t be greedy. We’re not beasts in the jungle, you know. Killing animals is a terrible crime against the universe. You just can’t get away with it. Sooner or later your bad deeds will catch up with you, and then no matter how much money you have, it won’t do you any good.

“Look, Hsueh, why don’t you just use your money to invest in some other kind of business? You can still make lots of money, and at the same time, you can repent and do good deeds to make up for all your crimes. Otherwise, you’ll be in big trouble, and even your children and grandchildren will catch it.” 

Nobody likes to listen to good advice. Hsueh just snorted and sneered. “I’m too smart to believe in that kind of old wives tale.” Don’t think you’re going to spook me with these fairy tales! Crimes against the universe! What nonsense!”

When Hsueh was about forty, he got a strange disease. His mouth started to jut out, and his jaw got longer. He had a dumb look in his eyes. Actually, all in all, he looked just like a goat!

Pretty soon all the local people knew that Hsueh Ch’ingkuan was looking just like a goat. They all came to see for themselves. They wouldn’t say anything to him, but every day, crowds of people came to look at Hsueh. Then they would turn to their fiends and whisper to each other and nod their heads. Hsueh got tired of that in a hurry! None of the doctors could do anything for him, but they all agreed that he sure did look just like a goat.

Hsueh was so frustrated that he thought he would lose his mind, but he was too stubborn to admit that he might have been wrong. He refused to admit that maybe he shouldn’t kill so many goats. 

Finally, on a business trip to Anhui, he fell in a river and drowned. They never did find his corpse.

The sad thing is that Hsueh didn’t have to suffer humiliation and a sudden death. If he had been less greedy, and more willing to consider the requirements of our conscience, he could have lived a long and happy life.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Flag Counter