Lòng thương yêu sự sống

21. Bầy Lươn Xin Cứu Mạng

trước
tiếp

LÒNG THƯƠNG YÊU SỰ SỐNG
(THE LOVE of LIFE)
Tác giả: G.B. Talovick – Người dịch: HT. Thích Trí Chơn

BẦY LƯƠN XIN CỨU MẠNG 

Vào khoảng năm Vạn Lịch đời nhà Minh bên Trung Hoa từ năm 1573 đến 1620, cùng thời kỳ Những người Tàu di dân đến tiểu bang Massachusetts ở Hoa Kỳ. Vào lúc ấy, tại Hàng Châu, một thành phố bên Trung Quốc mà nhà du lịch Marco Polo ca tụng là một thắng cảnh huy hoàng, đẹp đẽ nhất chẳng khác gì Thiên Ðàng hạ giới, tại đây có gia đình họ Vu sinh sống. 

Bình nhật ông Vu không bao giờ sát sanh mà thích làm nhiều việc thiện

Năm ấy, có một nhà láng giềng bị kẻ trộm lấy hết của cải.

Ông Vu thương hại mang tiền bạc ra cứu giúp. Bà vợ ông hàng xóm rất cảm kích trước tấm lòng cao thượng ấy. Một hôm bà bắt được mười con lươn và đem biếu chúng cho gia đình ông Vu để nấu làm thức ăn cho bà cụ thân mẫu của ông. Mặc dù thịt lươn là món ăn khoái khẩu nhất đối với người trung Hoa, nhưng biết nhà họ Vu không bao giờ dám sát sinh, cho nên người giúp việc đã mang số lươn đó bỏ vào trong một cái hủ đất lớn để chờ ngày phóng sanh chúng. Nhưng rồi bận việc, cả hai mẹ con đều quên bẵng chuyện ấy.

Trải qua thời gian khá lâu, vào một đêm nọ, bà cụ nằm mơ thấy khoảng mười người đột nhiên đi vào trong phòng quỳ xuống bên cạnh giường của bà. Họ phục sức hết sức kỳ lạ! Mọi người đều mặc áo màu nâu và đội mũ nhọn. Tất cả thưa: “Xin cụ bà, mở lòng từ bi ban cho chúng tôi con đường thoát nạn!” Nói xong, bọn họ liền đi ra.

Bà cụ chợt tỉnh giấc trong lòng băn khoăn bởi giấc mộng kỳ lạ. Bà mãi suy nghĩ mà chẳng hiểu cứu mạng sống cho Những ai. Bà không biết làm thế nào bèn đến hỏi ông thầy bói để xem việc tốt xấu thế nào. 

Bốc sư bói xong một quẻ, coi ngày tháng, và chỉ tay của bà liền bảo: “Bà cụ chớ nên lo lắng. Ðây là giấc mộng lành chứ không phải dữ. Hiện trong nhà đang có Những sinh mạng thỉnh cầu bà cụ phóng thích. Bà chẳng cần đi tìm kiếm đâu xa mà chúng đang ở ngay trong nhà của bà.”

Bà cụ vội vàng trở về sai người ở tìm kiếm khắp trong nhà ngoài sân cuối cùng một người giúp việc sực nhớ đến Những con lươn trong các hủ đất. Họ tìm gặp mười con lươn tương ứng với mười người mà bà cụ thấy trong giấc mộng.

Bà cụ thân mẫu ông Vu hay tin vậy thất kinh liền nói: “Nguy thay, suýt chút nữa, ta làm hại mười sinh mạng này rồi.” Lập tức bà ra lệnh cho người nhà đem số lươn ấy thả vào trong hồ. Từ đó nhừng con lươn được sống tự do vô cùng hạnh phúc, và con cháu nhà họ Vu ngày càng giàu có, phát đạt.
 
 

Eels in the urn 

The Wanli period of the Ming Dynasty in China lasted from 1573 to 1620, the same year the Pilgrims reached Massachusetts in America. At that time, in the beautiful Chinese city of Hang Chou, the city Marco Polo praised as the grandest, most beautiful city on earth, as splendid as paradise, lived a very rich man named Yu.

 Mr. Yu enjoyed doing good deeds. He never killed anything. 

At the time of our story, a family in his neighborhood had been robbed of almost everything they had. Mr. Yu enerously donated money to help his neighbors get back on their feet. His neighbor’s wife was deeply touched by his kindness. One day she happened to get ten eels, so she sent them over to Mr. Yu’s house so he could cook them for his aged mother. Even though eels are a great delicacy for most Chinese, the Yus never killed anything, so their servants put the eels into a big pottery urn and prepared to let them go someday. What with one thing and another, everybody forgot all about the eels in the urn. 

Some time later, Mr. Yu’s aged mother dreamed that a group of ten people came into her room and knelt down before her bed. How strangely they were dressed! Every one had on tan clothes and a pointed cap. They said, “We beg your mercy! Please save our lives!” Then they left.

Old Mrs. Yu woke up. She was confused by this weird dream. She didn’t know how she was supposed to save anybody’s life. She just didn’t know what to do, so, being a sensible old lady, she went to ask her fortune teller to advise her.

Her fortune teller cast his sticks and examined the date and looked at her palm and said, “Do not worry your august head. This is a lucky dream, not an unlucky dream. These are living creatures which want you to save their lives. You need not look too far. They are right in your own honorable house.”

She hurried home and turned everything topsy-turvy to find the lives to save. Finally one of the servants remembered the eels in the urn. They realized there were ten eels, just as there were ten people in the dream.

When Mrs. Yu heard about this, she said, “We almost took ten lives by accident!” Right away, she had the eels taken to the lake and released. The eels lived happily ever after, and the Yus got richer and richer.

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Flag Counter