Lòng thương yêu sự sống

Những Viên Ngọc Rắn 

trước
tiếp

Một người lính gác hỏi: “Cái gì vậy?” Người bạn của ông ta đáp: “Con rắn. Hãy giết nó đi.” Rồi họ cầm cây giáo định, đâm chết con rắn nhỏ màu sắc đỏ. 

Vị chỉ huy của họ la lên “Đừng giết.” Cả hai tên lính hoảng sợ khi thấy người ra lịnh cho họ không được sát hại con rắn là Quận Công của nhà Tùy ở Trung Hoa. “Các ngươi không thấy nó bị thương rồi sao? Tội nghiệp con vật.” Hẳn chắc họ thấy con rắn đã bị thương nơi đầu. 

Viên Quận Công dùng cây gậy nhẹ nhàng nâng con rắn lên và mang nó ra bờ sông. Rồi ông bảo mấy tên lính thả cho con rắn bò đi. 

Một lát sau, một người lính gọi anh bạn nói: “Trông kìa, con rắn ban nãy trở lại.” 

 “Và nó ngậm vật gì nơi miệng.” 

“Này, bạn nhìn nơi đó phải không?” Nó mang một viên ngọc!” Những người lính nghe nói vậy liền chạy đến. Con rắn nhỏ vẫn bò hướng về phía trước. Mấy anh lính bảo: “Để xem thử nó bò đi đâu.” Họ tránh sang một bên, và con rắn bò thẳng vào lều ông Quận Công và nhả viên ngọc nơi chân của ông. 

 Viên Quận Công nói với con rắn: “Thực bạn quá tốt với ta, nhưng bạn nên biết rằng là quan chức của triều đình, ta không bao giờ nhận tặng phẩm.” Con rắn vẫn nằm im không nhúc nhích cho đến khi ông Quận Công lượm viên ngọc bỏ vào túi quần. 

Đêm hôm đó, viên Quận Công nằm mơ thấy ông vô ý bước đạp nhằm một con rắn. Ông giật mình thức giấc nhìn xuống tưởng chân ông bị rắn cắn… nhưng không, đó chỉ là điềm chiêm bao. Nhưng cái gì đây? Ông thấy một viên ngọc khác nằm bên cạnh chân ông, và đó là sự thật chứ không phải là giấc mơ. 

Hai viên ngọc quá đẹp! Ông Quận Công là người có tâm hiền lành và thực tình ông không muốn nhận được quà thưởng vì đã cứu sống con rắn, nhưng giờ đây ông có hai viên ngọc rất quý mà không biết giao trả cho ai, cho nên ông đành phải cất giữ chúng làm vật kỷ niệm để ghi nhớ việc ông làm phước cứu độ mọi chúng sanh

 Việc làm thiện của ông Quận Công trên đây được loan truyền xa gần khắp nơi và giúp cho nhiều người nhận biết rằng ngay cả loài vật bò trên mặt đất cũng tham sống sợ chếtCâu chuyện này cũng khiến cho những ai có tâm độc ác muốn sát sanh hại vật phải suy nghĩ để cải đổi lối sống của họ. Con người ngày càng biết yêu thương sự sống, chấm dứt việc giết chóc và hành hạ loài vật. 

Riêng ông Quận Công nhà Tùy đó là điều quý báu hơn cả hai viên ngọc giá trị!
 
 
 

The Snake’s Pearls 

“What is that?” asked one sentry. “It’s just a snake. Let’s kill it,” said his buddy. They took up their spears to kill that colorful little snake. 

“Halt!” came the voice of command. Both men froze when they saw it was the Duke of Sui himself telling them to stop! “Can’t you see it’s already wounded? Poor thing.” Sure enough, they could see that the snake was already wounded in the head. 

The Duke kindly picked up the snake with his staff, and took it to the river bank. He told the soldiers to leave it alone. 

 A while later, one sentry called the other, “Hey, look, that snake’s come back again.” 

“Yeah, and it’s got something in its mouth.” 

“Say, will you look at that? It’s carrying a pearl!” The other soldiers came running when they heard that. The little snake just kept going straight ahead. “See where it’s going,” someone called. They got out of the way, and the little snake went right to the Duke’s tent and dropped the pearl at his feet. 

 “That certainly is nice of you,” said the Duke, “But I’m an imperial officer. I’m not supposed to accept gifts, you know.” The snake wouldn’t budge an inch until the Duke picked up the pearl and put it in his pocket.

That night, the Duke dreamed that he stepped on a snake by accident. He was so startled that he woke up and looked at his feet to see if he had been bitten…it was just a dream. But what’s that? He found another pearl sitting by his feet, and that was no dream. 

 Two beautiful pearls! The Duke was a kind man, and really didn’t want any reward for saving the snake, but he had two priceless pearls and nobody to return them to, so he put them away as a reminder to be kind to all living things. 

 This story spread far and wide, and many people were realized that even an animal that crawls on the ground values its life. This story got even some nasty people to think, and to change their ways. Gradually, more and more people learned to love life and to stop killing things and tormenting animals.

For the Duke of Sui, that was a much better reward than the pearls!

 

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Flag Counter